Trang chủ » Truyện tình yêu » Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap36,...,cuoiLượt xem: 135013 Online: 1 |
nh lúc ấy bị kéo đi chỗ khác từ bao giờ. Thằng bé lỡ đà ôm chầm lấy em Linh, bị em Linh đẩy ra rồi tát cho một phát. Lúc mới đầu ghét nhau bày trò quậy nhau i như mình với Vi. Sau yêu nhau lúc nào không biết. Tình yêu là một thứ khó đoán định và cũng chẳng biết nó bắt đầu từ đâu và khởi điểm từ chỗ nào.
Đến gần nửa đêm thì thấy em gọi điện. Lo lo. Không lẽ nhà em lại có trộm ? Lần này con Hoa về nhà ngủ cơ mà. Nhấc máy nghe giọng em yếu ớt ở bên kia :
- Hoàng ơi bố Tùng đang bấm chuông dưới cổng
Cái gì ? Chú Tùng lại định làm gì ? Đã hứa là để yên cho Vi rồi mà. Mình với thằng Hưng bật dậy ra ban công ngó. Tối quá nên chỉ thấy thấp thoáng bóng ông Tùng ngồi bệt ở cổng. Em mở cửa ban công chạy ra đứng nhìn một lúc rồi vội quay vào nhà. Mình còn chưa kiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy em xuống đến sân mở cổng. Hoảng hồn. Em định cõng rắn vào nhà à. Thằng Hưng nhanh chân hơn mình, nhảy sang bên nhà em ngay. Nó lo cho Linh, đúng rồi. Còn mình chẳng hiểu sao vẫn đang đứng đây. Mãi đến khi thằng Hưng gọi giật cục mới tỉnh người chạy sang xem.
Chú Tùng người bê bết máu, bầm tím hết mặt mũi chân tay. Trông môi nhợt nhạt như người sắp chết. Trông thế này mà Vi dám cho vào nhà. Chịu em luôn. Em đỡ chú ngồi vào ghế rồi chạy đi lục tủ thuốc. Mình, Hưng với Linh chỉ biết đứng nhìn, không biết chuyện gì xảy ra. Thằng Hưng trải đời nhiều hơn mình có lẽ biết hơn. Nó bảo Linh đi lấy cái khăn mặt với ít nước nóng rồi đến giúp Vi băng bó mấy vết thương hở. Em vừa lau người chú Tùng vừa hỏi dồn giập.
- Làm sao thế hả bố ? Bố ngã xe hay xích mích ở đâu mà ra nông nỗi này ?
Một điều bố. Hai điều bố. Không hiểu em còn nhớ cái người này mới đánh đập rồi bắt cóc em không nữa. Chú Tùng thì hết hơi. Chẳng nói được cái gì. Chỉ dựa vào ghế ngửa đầu thở dốc. Không hiểu gây sự ở đâu bị đánh cho nhừ tử. Kiểu này khéo chúng nó đập cho bầm rập xong ngất rồi chúng nó tưởng chết mới bỏ đi. Lúc tỉnh ổng lê xác về nhà kêu cứu. Mà sao biết em ở nhà hả trời. Nhỡ đâu hôm nay em vẫn ở nhà Linh thì có phải chết lạnh dưới cổng không.
- Hoàng sao mà mặt thất thần thế ?
- À ờ. Anh không
- Hoàng đừng sợ. Bố thế này không đánh được đâu
- Ai thèm sợ.
Thực ra cũng hốt. Nhưng có thằng Hưng ở đây nên mình vững thế hơn một tí. Thằng Hưng kêu mình giúp nó đỡ chú vào phòng nằm. Rồi nó cởi quần áo ra kiểm tra xem bên trong còn vết thương nào nặng nữa không. Lấy khăn ấm lau chùi hết đất với máu trên người chú mất hai thau nước. Đánh đấm gì mà ác giữ.
- Nhà Vi còn cháo gói không ?
- Em có. Có cả thịt băm nữa.
- Nấu một bát đi rồi bón cho chú ấy. Bụng dẹp lép này.
Vi với Linh tất bật lao vào bếp. Mình với Hưng ngồi cạnh giường xem tình hình thế nào. Thỉnh thoảng thấy chú hé hé mắt ra nhìn. Lúc này thấy chú hiền dã man. Mà ngày xưa chú có đổ đốn thế này đâu. Hồi Vi học cấp hai vẫn thấy chú cõng Vi lên cổ rong đi chơi khắp phố. Cứ đi đâu về là lại có quà cho Vi. Càng nghĩ lại càng nhớ nhiều. Vi vốn thân với bố hơn với mẹ. Không biết nhà em xảy ra chuyện gì mà mỗi người một nơi thế này.
Vi bê bát cháo vào rồi nâng chú Tùng dậy. Em cứ khóc suốt không nín được lúc nào. Chú Tùng phẩy tay không ăn em lại năn nỉ van xin bố dậy ăn vài miếng. Nuốt được nửa bát cháo thì em cho chú nằm ngủ. Thằng Hưng cũng đứng ngồi không yên. Mình nhìn mọi người, nhìn những gì đang xảy ra trước mắt. Cứ ngỡ đi lạc giữa một bầy thiên thần vậy. Nói ra hơi sến nhưng sao ai bên cạnh mình cũng tốt vđ ra thế. Cái người nằm kia mới cách đây một thời gian ngắn còn là mối nguy hiểm của cả lũ. Suốt ngày phải tính kế trốn chạy đối phó. Giờ lâm vào đường cùng thì quay lại cầu cứu bọn mình. Thế mà cả bọn mướt mồ hôi tìm cách giải quyết.
Em v
Đến gần nửa đêm thì thấy em gọi điện. Lo lo. Không lẽ nhà em lại có trộm ? Lần này con Hoa về nhà ngủ cơ mà. Nhấc máy nghe giọng em yếu ớt ở bên kia :
- Hoàng ơi bố Tùng đang bấm chuông dưới cổng
Cái gì ? Chú Tùng lại định làm gì ? Đã hứa là để yên cho Vi rồi mà. Mình với thằng Hưng bật dậy ra ban công ngó. Tối quá nên chỉ thấy thấp thoáng bóng ông Tùng ngồi bệt ở cổng. Em mở cửa ban công chạy ra đứng nhìn một lúc rồi vội quay vào nhà. Mình còn chưa kiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy em xuống đến sân mở cổng. Hoảng hồn. Em định cõng rắn vào nhà à. Thằng Hưng nhanh chân hơn mình, nhảy sang bên nhà em ngay. Nó lo cho Linh, đúng rồi. Còn mình chẳng hiểu sao vẫn đang đứng đây. Mãi đến khi thằng Hưng gọi giật cục mới tỉnh người chạy sang xem.
Chú Tùng người bê bết máu, bầm tím hết mặt mũi chân tay. Trông môi nhợt nhạt như người sắp chết. Trông thế này mà Vi dám cho vào nhà. Chịu em luôn. Em đỡ chú ngồi vào ghế rồi chạy đi lục tủ thuốc. Mình, Hưng với Linh chỉ biết đứng nhìn, không biết chuyện gì xảy ra. Thằng Hưng trải đời nhiều hơn mình có lẽ biết hơn. Nó bảo Linh đi lấy cái khăn mặt với ít nước nóng rồi đến giúp Vi băng bó mấy vết thương hở. Em vừa lau người chú Tùng vừa hỏi dồn giập.
- Làm sao thế hả bố ? Bố ngã xe hay xích mích ở đâu mà ra nông nỗi này ?
Một điều bố. Hai điều bố. Không hiểu em còn nhớ cái người này mới đánh đập rồi bắt cóc em không nữa. Chú Tùng thì hết hơi. Chẳng nói được cái gì. Chỉ dựa vào ghế ngửa đầu thở dốc. Không hiểu gây sự ở đâu bị đánh cho nhừ tử. Kiểu này khéo chúng nó đập cho bầm rập xong ngất rồi chúng nó tưởng chết mới bỏ đi. Lúc tỉnh ổng lê xác về nhà kêu cứu. Mà sao biết em ở nhà hả trời. Nhỡ đâu hôm nay em vẫn ở nhà Linh thì có phải chết lạnh dưới cổng không.
- Hoàng sao mà mặt thất thần thế ?
- À ờ. Anh không
- Hoàng đừng sợ. Bố thế này không đánh được đâu
- Ai thèm sợ.
Thực ra cũng hốt. Nhưng có thằng Hưng ở đây nên mình vững thế hơn một tí. Thằng Hưng kêu mình giúp nó đỡ chú vào phòng nằm. Rồi nó cởi quần áo ra kiểm tra xem bên trong còn vết thương nào nặng nữa không. Lấy khăn ấm lau chùi hết đất với máu trên người chú mất hai thau nước. Đánh đấm gì mà ác giữ.
- Nhà Vi còn cháo gói không ?
- Em có. Có cả thịt băm nữa.
- Nấu một bát đi rồi bón cho chú ấy. Bụng dẹp lép này.
Vi với Linh tất bật lao vào bếp. Mình với Hưng ngồi cạnh giường xem tình hình thế nào. Thỉnh thoảng thấy chú hé hé mắt ra nhìn. Lúc này thấy chú hiền dã man. Mà ngày xưa chú có đổ đốn thế này đâu. Hồi Vi học cấp hai vẫn thấy chú cõng Vi lên cổ rong đi chơi khắp phố. Cứ đi đâu về là lại có quà cho Vi. Càng nghĩ lại càng nhớ nhiều. Vi vốn thân với bố hơn với mẹ. Không biết nhà em xảy ra chuyện gì mà mỗi người một nơi thế này.
Vi bê bát cháo vào rồi nâng chú Tùng dậy. Em cứ khóc suốt không nín được lúc nào. Chú Tùng phẩy tay không ăn em lại năn nỉ van xin bố dậy ăn vài miếng. Nuốt được nửa bát cháo thì em cho chú nằm ngủ. Thằng Hưng cũng đứng ngồi không yên. Mình nhìn mọi người, nhìn những gì đang xảy ra trước mắt. Cứ ngỡ đi lạc giữa một bầy thiên thần vậy. Nói ra hơi sến nhưng sao ai bên cạnh mình cũng tốt vđ ra thế. Cái người nằm kia mới cách đây một thời gian ngắn còn là mối nguy hiểm của cả lũ. Suốt ngày phải tính kế trốn chạy đối phó. Giờ lâm vào đường cùng thì quay lại cầu cứu bọn mình. Thế mà cả bọn mướt mồ hôi tìm cách giải quyết.
Em v
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap36,...,cuoi
• 2013-01-08 / 05:07:37
• 2013-01-08 / 05:07:37
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap31,...,35
• 2013-01-08 / 04:59:31
• 2013-01-08 / 04:59:31
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap26,...,30
• 2013-01-08 / 04:51:42
• 2013-01-08 / 04:51:42
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap21,...,25
• 2013-01-08 / 04:41:06
• 2013-01-08 / 04:41:06
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap16,...,20
• 2013-01-08 / 04:35:35
• 2013-01-08 / 04:35:35



