Trang chủ » Truyện tình yêu » Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap26,...,30Lượt xem: 134929 Online: 1 |
r />
Nhắc mới nhớ. Hằm hằm lao đến chỗ mẹ
- Mẹ cho con số cô Thi!
- Làm gì?
- Mẹ không biết thì thôi. Cô ý vô tâm dã man. Cô ý bỏ Vi ở nhà một mình suốt. Hôm nọ chú Tùng bắt cóc Vi con phải chạy đi cứu. Mẹ có thấy vô lý không. Đẻ con ra xong vứt xó chẳng đoái hoài gì. Mẹ kiểu gì thế không biết.
- Cái thằng. Đàn ông gì mà nói nhiều thế. Cái đấy để mẹ lo.
- Thì mẹ cứ đưa đây con xem nào.
- Thôi! Mày chơi mới cái Vi thì biết tính nó rồi. Mẹ nó còn kinh hơn gấp vạn đấy. Không cẩn thận cô ý tức lên cô ý vả cho phát.
Ừ nhể! Thì thôi. Để mẹ là người lớn mẹ nói vậy.
.
- Nhưng mẹ nhớ nói chuyện với cô ấy nhé!
- Im mồm đi. Biết rồi nhắc mãi.
- Sao mẹ cứ quát con hoài à?
- Tao phi cho con dao bây giờ. Im đi!
Mẹ lại nổi cơn hung bạo rồi. Phụ nữ gì mà chẳng hiện dịu chút nào. Chẳng giống em. Ơ mà nhỡ đâu lúc lấy em về em còn kinh hơn thì sao. Nghĩ mà thấy sợ. Giơ mấy cái váy lên người ướm thử. Em mặc mấy bộ này chắc xinh lắm
- Bệnh thế thằng kia. Cất đống váy đi ngay không ngoài đường nhìn thấy người ta chửi mẹ đẻ vụng.
- Ê. Không thích kiểu nói đểu thế đâu nha mẹ.
- Cất ngay đi. Lắm mồm!
Chạy ra sân cất mấy cái váy vào cốp xe rồi lại nhảy tới ôm mẹ. Hôm nay cho mẹ chết ngứ ngừ trong vòng tay mình luôn.
- Mẹ ới!!!!
- * thằng này, bực quá. Bỏ ra!
- Con đói
- Tao không phải thấy bói. Cút đi.
- Thế không phải mẹ làm cá cho con ăn à?
- Không. Tao ăn một mình.
- Không được. Mẹ xấu tính. Không cho làm.
- Sư bố mày. Bị chó dại cắn à? Dẹp ra tao cái.
- Không dẹp!
- Cút ngay!
- Cho con ăn đi mà mẹ xinh đẹp.
- Tránh ra thì mới làm mà ăn được chứ.
- Hê hê.
- Trời ơi. Thằng con tôi nó bị điên rồi.
- Hê hê hê
Mẹ có một bữa tối tràn ngập tiếng mắng chửi yêu và những nụ cười. Gần mẹ thế này thấy ấm áp thật. Cảm ơn em đã khiến mình hiểu ra mình còn hạnh phúc hơn nhiều người. Ít ra mình còn có mẹ chăm lo chứ không phải lủi thủi như ai đó. Ngồi trên ban công, bứt bứt mấy lá tường vi, chẳng muốn ngó sang nhà em vì bên đó tối om. Thấy buồn khủng khiếp. Trước đây mình đâu có thế này. Đâu có biết em là ai. Đâu có quan tâm đến một người con gái. Em xấu tính thật. Nhảy vào tim mình rồi quậy tưng bừng trong đó. Xong tự nhiên bước ra làm người ta hụt hẫng khó tả.
Mấy ngày tiếp theo mình đi học một mình. Ngó qua cổng nhà em thấy buồn buồn. Có chiều qua trường định đón em, thấy em đi cùng Linh và mấy người bạn nên không muốn phá đám sợ em bị trêu nên lại vòng xe về. Tối tối em vẫn nhắn tin nhắc mình ăn uống, tắm rửa và chăm mèo. Không biết em có nhớ mình như mình nhớ em không nhỉ? Mình nhớ em muốn chết luôn. Lần đầu yêu một người con gái, mình mới biết yêu nó khổ như thế nào. Mai đến lớp phải an ủi những công dân cô đơn, rằng chúng mày đừng yêu sớm. Yêu vào khổ lắm. Đêm quên ăn ngày quên ngủ.
Ôi, đêm nào cũng thế. Nhớ em ngủ được canh đầu. Còn bốn canh sau anh âu sầu… ngủ tiếp. Hức!
Xa em năm ngày, mình cảm tưởng như sắp chết rồi. Tự nhiên buổi tối thằng Hưng gọi mình.
- Hoàng Hoàng ơi. Mày đến trường trung học hộ tao cái này với!
- Cái gì?
- Hỏi nhiều. Xin mẹ mày đêm nay ngủ nhà tao luôn đi. Muộn lắm không về được đâu!
Xuống nhà đã thấy mẹ ngủ rồi. Ghi cho mẹ một tờ giấy nhớ dán lên tủ lạnh rồi chạy đi luôn. Thằng này làm mình lo quá. Phóng vù vù trong đêm mà lạnh thấu xương. Chẳng nhẽ em với Linh có chuyện gì à? Vừa đến cổng trường, thấy ngay thằng Hư
Nhắc mới nhớ. Hằm hằm lao đến chỗ mẹ
- Mẹ cho con số cô Thi!
- Làm gì?
- Mẹ không biết thì thôi. Cô ý vô tâm dã man. Cô ý bỏ Vi ở nhà một mình suốt. Hôm nọ chú Tùng bắt cóc Vi con phải chạy đi cứu. Mẹ có thấy vô lý không. Đẻ con ra xong vứt xó chẳng đoái hoài gì. Mẹ kiểu gì thế không biết.
- Cái thằng. Đàn ông gì mà nói nhiều thế. Cái đấy để mẹ lo.
- Thì mẹ cứ đưa đây con xem nào.
- Thôi! Mày chơi mới cái Vi thì biết tính nó rồi. Mẹ nó còn kinh hơn gấp vạn đấy. Không cẩn thận cô ý tức lên cô ý vả cho phát.
Ừ nhể! Thì thôi. Để mẹ là người lớn mẹ nói vậy.
.
- Nhưng mẹ nhớ nói chuyện với cô ấy nhé!
- Im mồm đi. Biết rồi nhắc mãi.
- Sao mẹ cứ quát con hoài à?
- Tao phi cho con dao bây giờ. Im đi!
Mẹ lại nổi cơn hung bạo rồi. Phụ nữ gì mà chẳng hiện dịu chút nào. Chẳng giống em. Ơ mà nhỡ đâu lúc lấy em về em còn kinh hơn thì sao. Nghĩ mà thấy sợ. Giơ mấy cái váy lên người ướm thử. Em mặc mấy bộ này chắc xinh lắm
- Bệnh thế thằng kia. Cất đống váy đi ngay không ngoài đường nhìn thấy người ta chửi mẹ đẻ vụng.
- Ê. Không thích kiểu nói đểu thế đâu nha mẹ.
- Cất ngay đi. Lắm mồm!
Chạy ra sân cất mấy cái váy vào cốp xe rồi lại nhảy tới ôm mẹ. Hôm nay cho mẹ chết ngứ ngừ trong vòng tay mình luôn.
- Mẹ ới!!!!
- * thằng này, bực quá. Bỏ ra!
- Con đói
- Tao không phải thấy bói. Cút đi.
- Thế không phải mẹ làm cá cho con ăn à?
- Không. Tao ăn một mình.
- Không được. Mẹ xấu tính. Không cho làm.
- Sư bố mày. Bị chó dại cắn à? Dẹp ra tao cái.
- Không dẹp!
- Cút ngay!
- Cho con ăn đi mà mẹ xinh đẹp.
- Tránh ra thì mới làm mà ăn được chứ.
- Hê hê.
- Trời ơi. Thằng con tôi nó bị điên rồi.
- Hê hê hê
Mẹ có một bữa tối tràn ngập tiếng mắng chửi yêu và những nụ cười. Gần mẹ thế này thấy ấm áp thật. Cảm ơn em đã khiến mình hiểu ra mình còn hạnh phúc hơn nhiều người. Ít ra mình còn có mẹ chăm lo chứ không phải lủi thủi như ai đó. Ngồi trên ban công, bứt bứt mấy lá tường vi, chẳng muốn ngó sang nhà em vì bên đó tối om. Thấy buồn khủng khiếp. Trước đây mình đâu có thế này. Đâu có biết em là ai. Đâu có quan tâm đến một người con gái. Em xấu tính thật. Nhảy vào tim mình rồi quậy tưng bừng trong đó. Xong tự nhiên bước ra làm người ta hụt hẫng khó tả.
Mấy ngày tiếp theo mình đi học một mình. Ngó qua cổng nhà em thấy buồn buồn. Có chiều qua trường định đón em, thấy em đi cùng Linh và mấy người bạn nên không muốn phá đám sợ em bị trêu nên lại vòng xe về. Tối tối em vẫn nhắn tin nhắc mình ăn uống, tắm rửa và chăm mèo. Không biết em có nhớ mình như mình nhớ em không nhỉ? Mình nhớ em muốn chết luôn. Lần đầu yêu một người con gái, mình mới biết yêu nó khổ như thế nào. Mai đến lớp phải an ủi những công dân cô đơn, rằng chúng mày đừng yêu sớm. Yêu vào khổ lắm. Đêm quên ăn ngày quên ngủ.
Ôi, đêm nào cũng thế. Nhớ em ngủ được canh đầu. Còn bốn canh sau anh âu sầu… ngủ tiếp. Hức!
Xa em năm ngày, mình cảm tưởng như sắp chết rồi. Tự nhiên buổi tối thằng Hưng gọi mình.
- Hoàng Hoàng ơi. Mày đến trường trung học hộ tao cái này với!
- Cái gì?
- Hỏi nhiều. Xin mẹ mày đêm nay ngủ nhà tao luôn đi. Muộn lắm không về được đâu!
Xuống nhà đã thấy mẹ ngủ rồi. Ghi cho mẹ một tờ giấy nhớ dán lên tủ lạnh rồi chạy đi luôn. Thằng này làm mình lo quá. Phóng vù vù trong đêm mà lạnh thấu xương. Chẳng nhẽ em với Linh có chuyện gì à? Vừa đến cổng trường, thấy ngay thằng Hư
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap36,...,cuoi
• 2013-01-08 / 05:07:37
• 2013-01-08 / 05:07:37
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap31,...,35
• 2013-01-08 / 04:59:31
• 2013-01-08 / 04:59:31
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap26,...,30
• 2013-01-08 / 04:51:42
• 2013-01-08 / 04:51:42
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap21,...,25
• 2013-01-08 / 04:41:06
• 2013-01-08 / 04:41:06
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap16,...,20
• 2013-01-08 / 04:35:35
• 2013-01-08 / 04:35:35


