Trang chủ » Truyện tình yêu » Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap16,...,20Lượt xem: 135249 Online: 1 |
Tui cấu lại đó !
Nhỏ Vi cười rồi nhảy xuống giường, ra góc phòng ngồi chơi với lũ mèo. Mình cũng ngồi dậy. Rèm cửa mở khắp nơi. Nhìn ra ngoài thấy trời hơi tối. Bước xuống ra cửa sổ ngắm cảnh, lúc này mới thấy thành phố này đẹp ghê, cảm giác yên bình khó tả.
- Đi ăn nha !
Nhỏ vừa nghịch nghịch lũ mèo vừa nói.
- Bảo lũ mèo hay tui đó ?
- Không đi thì tui đi một mình.
Thấy ghét, vẫn cái thái độ vênh váo. Thay quần áo rồi đi cùng nhỏ. Nhỏ hôm nay mặc váy, trông xúng xính như trẻ con. Nhìn nhỏ xinh mình cũng thấy thích thích. Nhỏ tự nhiên nắm tay mình như đôi mình yêu nhau từ kiếp trước ấy. Thấy ngại ngại. Mình cũng không biết Đà Nẵng có món gì ngon nữa, nên mặc kệ cho nhỏ dẫn đi đâu thì đi. Chắc nhỏ tìm hiểu trên mạng trước rồi. Thấy từ lúc vào đây nhỏ háo hức với thích thú lắm.
Nhỏ dẫn mình vào một quán bánh tráng thịt heo. Thấy người ta cho thịt thì ít mà cho *a rau sống to như cái mâm, không hiểu ăn kiểu gì. Nhỏ cuộn bánh cho mình ăn, nhìn thành thục lắm. Lần đầu được con gái làm đồ cho ăn, tay mình run bắn nước chấm tứ tung ra bàn. Đang ăn thì có bác đi tới, tét vào vai nhỏ Vi một cái.
- Trời ơi con bé này, từ lúc chuyển đi chẳng thèm gọi điện hỏi thăm lấy một lần.
- Dạ ! Con chào bác Nga !
Nhỏ nói chuyện với người phụ nữ lạ ấy một hồi. Mà trước khi chuyển đến gần nhà mình, nhỏ sống ở Đà Nẵng à ? Hèn gì cứ tung tăng như ở nhà. Mà biết Đã Nẵng rồi sao lúc mình rủ đi chơi không bảo để mình đưa đi chỗ khác. Kế hoạch đưa nhỏ đi chạy trốn nỗi buồn thất bại lần 1.
- Thằng này, bạn trai con Vi hả ?
Bác gái vỗ vai mình cái đét. Cảm tưởng như vai mình nở hoa luôn.
- Dạ, vâng ạ !
- Sao bạn trai mày nhỏ tí vậy Vi, có làm ăn được gì không ?
Nhỏ Vi cứ xua tay cười với bác ý hoài. Mình chằng biết làm gì nên cứ ngồi ăn nốt miếng bánh cuộn nhỏ Vi làm cho. Làm ăn gì được là sao ? Cháu có khả năng cho ra sản phẩm rồi đấy. Bác đừng khinh. Thích thì tối nay cháu thử nghiệm với cháu gái bác luôn. Cơ mà nghĩ xong thấy mình mất dậy quá. Nhỏ Vi là bạn gái mình, thử thử cái gì.
Bác gái đi rồi, mặt mình hằm hằm với nhỏ Vi. Giả bộ vậy thôi, chứ nhỏ cuốn cho thêm cái bánh nữa lại dịu ngay.
- Này, sống ở đây rồi sao không bảo tui đưa đi chỗ khác chơi ?
- Không, muốn về thăm lại nơi tui đã sống. Chắc cả đời tui không được về đây nữa
- Sao lại cả đời. Vi thích thì cứ cuối tuần tui đưa Vi về đây chơi.
- Thôi đi, kiếm tiền nuôi thân chưa được, đâu tiền lo cho tui vui.
- Tui xin bố
- Vớ vẩn, tính xin bố cả đời à.
Ừ nhỉ, mà lần này về, chẳng biết xoay tiền đâu trả bố. Số tiền lớn như con bò.
- Thế nhỏ được nhìn cầu sông Hàn xoay chưa ?
- Nhìn chán rồi !
Hic, kế hoạch thất bại lần hai ! Chán không còn gì để nói. Nhỏ làm mình tụt hết cả cảm xúc.
- Đi về nhà, tui ứ muốn ở đây nữa !
- Ơ, Hoàng bị khùng hả ?
- Ờ, khùng đấy. ... Ơ mà, nhỏ được đứng trên cầu lúc nó xoay chưa ?
- Chưa, người ta có cho đâu mà đứng.
- Tui cho. Thế đêm nay ra xem cầu xoay nhá.
Nhỏ nhìn mình cười, cuốn thêm cho mình cái bánh nữa. Mình nhắn tin cho bố xin số bác Hải. Hi vọng kế hoạch không thất bại lần nữa.
Chap17.
Gọi điện xin bác Hải đêm nay cho trốn lên cầu ngắm sông xong, mình dắt nhỏ Vi đi dạo. Nếu có điều kiện chuyển vào đây sống thì hay. Đường phố không có tí bụi bẩn rác rưởi với ăn xin. Cuộc sống yên bình đến khó tin nếu cứ sống ở Hà Nội. Xưa nhà mình sống trong Hồ Chí Minh, cũng nhộn nhạo lắm. Chẳng ở đâu như ở Đà Nẵng. Nhỏ Vi dẫn mình đến Lu caffe, mình cùng nhỏ ngồi ngắm đường phố. Có lúc nhỏ Vi chẳng nói gì, cứ im lặng hồi lâu. Mình cũng ít chuyện, nên để mặc nhỏ chạy theo những cảm xúc không đầu không cuối.
Nhỏ Vi cười rồi nhảy xuống giường, ra góc phòng ngồi chơi với lũ mèo. Mình cũng ngồi dậy. Rèm cửa mở khắp nơi. Nhìn ra ngoài thấy trời hơi tối. Bước xuống ra cửa sổ ngắm cảnh, lúc này mới thấy thành phố này đẹp ghê, cảm giác yên bình khó tả.
- Đi ăn nha !
Nhỏ vừa nghịch nghịch lũ mèo vừa nói.
- Bảo lũ mèo hay tui đó ?
- Không đi thì tui đi một mình.
Thấy ghét, vẫn cái thái độ vênh váo. Thay quần áo rồi đi cùng nhỏ. Nhỏ hôm nay mặc váy, trông xúng xính như trẻ con. Nhìn nhỏ xinh mình cũng thấy thích thích. Nhỏ tự nhiên nắm tay mình như đôi mình yêu nhau từ kiếp trước ấy. Thấy ngại ngại. Mình cũng không biết Đà Nẵng có món gì ngon nữa, nên mặc kệ cho nhỏ dẫn đi đâu thì đi. Chắc nhỏ tìm hiểu trên mạng trước rồi. Thấy từ lúc vào đây nhỏ háo hức với thích thú lắm.
Nhỏ dẫn mình vào một quán bánh tráng thịt heo. Thấy người ta cho thịt thì ít mà cho *a rau sống to như cái mâm, không hiểu ăn kiểu gì. Nhỏ cuộn bánh cho mình ăn, nhìn thành thục lắm. Lần đầu được con gái làm đồ cho ăn, tay mình run bắn nước chấm tứ tung ra bàn. Đang ăn thì có bác đi tới, tét vào vai nhỏ Vi một cái.
- Trời ơi con bé này, từ lúc chuyển đi chẳng thèm gọi điện hỏi thăm lấy một lần.
- Dạ ! Con chào bác Nga !
Nhỏ nói chuyện với người phụ nữ lạ ấy một hồi. Mà trước khi chuyển đến gần nhà mình, nhỏ sống ở Đà Nẵng à ? Hèn gì cứ tung tăng như ở nhà. Mà biết Đã Nẵng rồi sao lúc mình rủ đi chơi không bảo để mình đưa đi chỗ khác. Kế hoạch đưa nhỏ đi chạy trốn nỗi buồn thất bại lần 1.
- Thằng này, bạn trai con Vi hả ?
Bác gái vỗ vai mình cái đét. Cảm tưởng như vai mình nở hoa luôn.
- Dạ, vâng ạ !
- Sao bạn trai mày nhỏ tí vậy Vi, có làm ăn được gì không ?
Nhỏ Vi cứ xua tay cười với bác ý hoài. Mình chằng biết làm gì nên cứ ngồi ăn nốt miếng bánh cuộn nhỏ Vi làm cho. Làm ăn gì được là sao ? Cháu có khả năng cho ra sản phẩm rồi đấy. Bác đừng khinh. Thích thì tối nay cháu thử nghiệm với cháu gái bác luôn. Cơ mà nghĩ xong thấy mình mất dậy quá. Nhỏ Vi là bạn gái mình, thử thử cái gì.
Bác gái đi rồi, mặt mình hằm hằm với nhỏ Vi. Giả bộ vậy thôi, chứ nhỏ cuốn cho thêm cái bánh nữa lại dịu ngay.
- Này, sống ở đây rồi sao không bảo tui đưa đi chỗ khác chơi ?
- Không, muốn về thăm lại nơi tui đã sống. Chắc cả đời tui không được về đây nữa
- Sao lại cả đời. Vi thích thì cứ cuối tuần tui đưa Vi về đây chơi.
- Thôi đi, kiếm tiền nuôi thân chưa được, đâu tiền lo cho tui vui.
- Tui xin bố
- Vớ vẩn, tính xin bố cả đời à.
Ừ nhỉ, mà lần này về, chẳng biết xoay tiền đâu trả bố. Số tiền lớn như con bò.
- Thế nhỏ được nhìn cầu sông Hàn xoay chưa ?
- Nhìn chán rồi !
Hic, kế hoạch thất bại lần hai ! Chán không còn gì để nói. Nhỏ làm mình tụt hết cả cảm xúc.
- Đi về nhà, tui ứ muốn ở đây nữa !
- Ơ, Hoàng bị khùng hả ?
- Ờ, khùng đấy. ... Ơ mà, nhỏ được đứng trên cầu lúc nó xoay chưa ?
- Chưa, người ta có cho đâu mà đứng.
- Tui cho. Thế đêm nay ra xem cầu xoay nhá.
Nhỏ nhìn mình cười, cuốn thêm cho mình cái bánh nữa. Mình nhắn tin cho bố xin số bác Hải. Hi vọng kế hoạch không thất bại lần nữa.
Chap17.
Gọi điện xin bác Hải đêm nay cho trốn lên cầu ngắm sông xong, mình dắt nhỏ Vi đi dạo. Nếu có điều kiện chuyển vào đây sống thì hay. Đường phố không có tí bụi bẩn rác rưởi với ăn xin. Cuộc sống yên bình đến khó tin nếu cứ sống ở Hà Nội. Xưa nhà mình sống trong Hồ Chí Minh, cũng nhộn nhạo lắm. Chẳng ở đâu như ở Đà Nẵng. Nhỏ Vi dẫn mình đến Lu caffe, mình cùng nhỏ ngồi ngắm đường phố. Có lúc nhỏ Vi chẳng nói gì, cứ im lặng hồi lâu. Mình cũng ít chuyện, nên để mặc nhỏ chạy theo những cảm xúc không đầu không cuối.
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap36,...,cuoi
• 2013-01-08 / 05:07:37
• 2013-01-08 / 05:07:37
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap31,...,35
• 2013-01-08 / 04:59:31
• 2013-01-08 / 04:59:31
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap26,...,30
• 2013-01-08 / 04:51:42
• 2013-01-08 / 04:51:42
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap21,...,25
• 2013-01-08 / 04:41:06
• 2013-01-08 / 04:41:06
› Nhà nàng ở cạnh nhà tôi. (Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)Chap16,...,20
• 2013-01-08 / 04:35:35
• 2013-01-08 / 04:35:35


