. Anh ta ăn mặc rất quy củ, gọn gàng, đôi giày sạch bóng không dính chút bụi, không giống với dáng vẻ tả tơi của người vừa xuống tàu chút nào cả. Một chân anh ta hơi chùn về phía trước, không ngừng day mũi giày xuống đất. Một chân đứng thẳng, lưng dựa vào tường, toàn thân toát lên vẻ nho nhã lịch sự của một trí thức.
Trên cổ anh ta đeo chiếc MP4 thời thượng, vừa nhắm mắt vừa nghe nhạc. Tiếng nhạc rất to, đứng từ xa mà Vệ Nam còn cảm thấy đinh tai nhức óc. Môi anh ta hơi cong, giống như đang cười mà không phải là cười, mang chút gì đó gian tà, điệu bộ ấy khác xa so với trí thức.
Vệ Nam quan sát rất kỹ, phong độ của người trí thức và chút gì đó gian tà hòa trộn thật hoàn hảo trong cùng một con người.
Vệ Nam đang ngắm nghía anh ta thì bỗng nhiên anh ta mở mắt, nhìn cô với ánh mắt hình viên đạn khiến cô giật nảy mình.
“Nhìn đủ chưa?” Anh ta mỉm cười, đứng thẳng người, nhìn thẳng về phía Vệ Nam.
Một giọt mồ hôi trên trán Vệ Nam lăn xuống, cô vội mỉm cười: “Hì hì, xin hỏi anh có phải là Lục Song không ạ?”
Người đó im lặng một lúc rồi bắt đầu nhìn Vệ Nam, vẻ mặt có vẻ thân thiện hơn: “Thì ra là Vệ Nam, trông em khác xa với những gì anh trai em nói. Anh cứ tưởng em là… .”
Vệ Nam tò mò hỏi: “Tưởng là gì ạ?”
“Người làm việc trong quán rượu”. Anh ta mỉm cười đầy hàm ý rồi đưa một cái túi cho Vệ Nam và nói: “Phiền em xách hộ anh cái túi này”.
Vệ Nam ngây người ra nhìn. Con người này thật không khách sáo chút nào. Coi mình là người giúp việc nhà anh ta chắc? Tuy trong lòng cảm thấy ức chế nhưng Vệ Nam vẫn cười rất tươi: “Anh đừng khách sáo. Anh là bạn của anh trai em, cũng là bạn của em. Em nên xách đồ mới đúng”.
“Anh không khách khí”. Câu trả lời ngắn gọn, kèm theo: “Tiện thể xách giúp anh cái túi này”.
Vệ Nam không còn gì để nói.
Bình thường chẳng phải con trai xách đồ cho con gái để thể hiện sự tôn trọng sao? Vì sao anh ta lại làm ngược lại? Hơn nữa vẻ mặt rất tự nhiên, không hề cảm thấy đỏ mặt vì xấu hổ. Lục Song ơi Lục Song, mặt anh dày thêm chút nữa là có thể dùng làm áo chống đạn được đấy.
Vệ Nam lườm một cái rồi đỡ lấy cái túi, tươi cười nói: “Không sao, không nặng chút nào”.
Một tay anh ta kéo vali, một tay đút vào túi áo, chậm rãi bước đi. Vệ Nam hai tay hai túi to, lững thững bước theo sau, chẳng khác nào người hầu đi theo cậu chủ.
“Anh Lục Song đi đường có vất vả không?” Vệ Nam cười “nhiệt tình”. Lục Song không hề có dấu hiệu tan chảy, chỉ có Vệ Nam là phải cố nén nhịn đến cùng cực. Mồ hôi trên khắp cơ thể bốc hơi, lan tỏa quanh người khiến cô trông giống như cái bánh bao bốc khói nghi ngút, còn phải cười nhiệt tình với người khác nữa chứ, đúng là cực hình.
Lục Song bình thản nói: “Em là em gái của Vệ Đằng, cũng là em gái của anh, đúng không?”
“… .Đúng”
“Vậy thì lần sau đừng nhìn anh bằng ánh mắt nhiệt tình như thế. Lưng anh sắp bị em nhìn đến thủng cả lỗ rồi”.
Quả nhiên, ánh mắt quá đỗi “nhiệt tình” đã khiến anh ta khiếp sợ. Vệ Nam mỉm cười và nói: “Vâng, em chỉ… ” Chưa nói hết câu đã bị đối phương ngắt lời, Lục Song quay đầu lại, nhìn Vệ Nam và nói: “Nếu không anh sẽ nghĩ rằng em đang… ” Anh ta nhếch mép cười và nghiêng người về phía Vệ Nam: “nghĩ rằng em đang quyến rũ anh”.
Vệ Nam suýt buột miệng nói “Sack”. May mà từ ấy mới đến cổ họng chưa tuôn ra thì đã kịp nuốt vào.
“Chẳng phải em học ngành y sao? Người chết còn nhìn thấy rồi cơ mà, sao phải ngạc nhiên thế?” Dường như Lục Song thấy Vệ Nam rất nực cười, anh ta xoa cằm rồi mỉm cười khoái trí: “Đùa thôi mà, con ngươi sắp rơi xuống đất rồi đấy”.
Vệ Nam cười rất tươi: “Bạn bè từ xa đến, còn gì vui bằng. Nhiệt tình tiếp
Trên cổ anh ta đeo chiếc MP4 thời thượng, vừa nhắm mắt vừa nghe nhạc. Tiếng nhạc rất to, đứng từ xa mà Vệ Nam còn cảm thấy đinh tai nhức óc. Môi anh ta hơi cong, giống như đang cười mà không phải là cười, mang chút gì đó gian tà, điệu bộ ấy khác xa so với trí thức.
Vệ Nam quan sát rất kỹ, phong độ của người trí thức và chút gì đó gian tà hòa trộn thật hoàn hảo trong cùng một con người.
Vệ Nam đang ngắm nghía anh ta thì bỗng nhiên anh ta mở mắt, nhìn cô với ánh mắt hình viên đạn khiến cô giật nảy mình.
“Nhìn đủ chưa?” Anh ta mỉm cười, đứng thẳng người, nhìn thẳng về phía Vệ Nam.
Một giọt mồ hôi trên trán Vệ Nam lăn xuống, cô vội mỉm cười: “Hì hì, xin hỏi anh có phải là Lục Song không ạ?”
Người đó im lặng một lúc rồi bắt đầu nhìn Vệ Nam, vẻ mặt có vẻ thân thiện hơn: “Thì ra là Vệ Nam, trông em khác xa với những gì anh trai em nói. Anh cứ tưởng em là… .”
Vệ Nam tò mò hỏi: “Tưởng là gì ạ?”
“Người làm việc trong quán rượu”. Anh ta mỉm cười đầy hàm ý rồi đưa một cái túi cho Vệ Nam và nói: “Phiền em xách hộ anh cái túi này”.
Vệ Nam ngây người ra nhìn. Con người này thật không khách sáo chút nào. Coi mình là người giúp việc nhà anh ta chắc? Tuy trong lòng cảm thấy ức chế nhưng Vệ Nam vẫn cười rất tươi: “Anh đừng khách sáo. Anh là bạn của anh trai em, cũng là bạn của em. Em nên xách đồ mới đúng”.
“Anh không khách khí”. Câu trả lời ngắn gọn, kèm theo: “Tiện thể xách giúp anh cái túi này”.
Vệ Nam không còn gì để nói.
Bình thường chẳng phải con trai xách đồ cho con gái để thể hiện sự tôn trọng sao? Vì sao anh ta lại làm ngược lại? Hơn nữa vẻ mặt rất tự nhiên, không hề cảm thấy đỏ mặt vì xấu hổ. Lục Song ơi Lục Song, mặt anh dày thêm chút nữa là có thể dùng làm áo chống đạn được đấy.
Vệ Nam lườm một cái rồi đỡ lấy cái túi, tươi cười nói: “Không sao, không nặng chút nào”.
Một tay anh ta kéo vali, một tay đút vào túi áo, chậm rãi bước đi. Vệ Nam hai tay hai túi to, lững thững bước theo sau, chẳng khác nào người hầu đi theo cậu chủ.
“Anh Lục Song đi đường có vất vả không?” Vệ Nam cười “nhiệt tình”. Lục Song không hề có dấu hiệu tan chảy, chỉ có Vệ Nam là phải cố nén nhịn đến cùng cực. Mồ hôi trên khắp cơ thể bốc hơi, lan tỏa quanh người khiến cô trông giống như cái bánh bao bốc khói nghi ngút, còn phải cười nhiệt tình với người khác nữa chứ, đúng là cực hình.
Lục Song bình thản nói: “Em là em gái của Vệ Đằng, cũng là em gái của anh, đúng không?”
“… .Đúng”
“Vậy thì lần sau đừng nhìn anh bằng ánh mắt nhiệt tình như thế. Lưng anh sắp bị em nhìn đến thủng cả lỗ rồi”.
Quả nhiên, ánh mắt quá đỗi “nhiệt tình” đã khiến anh ta khiếp sợ. Vệ Nam mỉm cười và nói: “Vâng, em chỉ… ” Chưa nói hết câu đã bị đối phương ngắt lời, Lục Song quay đầu lại, nhìn Vệ Nam và nói: “Nếu không anh sẽ nghĩ rằng em đang… ” Anh ta nhếch mép cười và nghiêng người về phía Vệ Nam: “nghĩ rằng em đang quyến rũ anh”.
Vệ Nam suýt buột miệng nói “Sack”. May mà từ ấy mới đến cổ họng chưa tuôn ra thì đã kịp nuốt vào.
“Chẳng phải em học ngành y sao? Người chết còn nhìn thấy rồi cơ mà, sao phải ngạc nhiên thế?” Dường như Lục Song thấy Vệ Nam rất nực cười, anh ta xoa cằm rồi mỉm cười khoái trí: “Đùa thôi mà, con ngươi sắp rơi xuống đất rồi đấy”.
Vệ Nam cười rất tươi: “Bạn bè từ xa đến, còn gì vui bằng. Nhiệt tình tiếp


